Bầu trời trên đỉnh Thiên Kiếm Tông hôm nay trong xanh không một gợn mây, nhưng không khí dưới mặt đất lại sôi sục như một chảo lửa. Đại Hội Tông Môn – sự kiện trọng đại nhất năm, nơi quy tụ tinh hoa của mười hai đỉnh núi – đang diễn ra tại quảng trường trung tâm rộng lớn. Đây không chỉ là nơi để các đệ tử cọ xát thực lực, mà còn là dịp để các phong chủ đánh giá tiềm năng của thế hệ trẻ, từ đó phân chia tài nguyên tu luyện cho năm tới.
Trên các đài đấu bằng đá xanh, tiếng binh khí va chạm vang lên chát chúa. Những đệ tử ngoại môn và nội môn đang ra sức thi triển những bộ pháp tinh diệu nhất, những chiêu thức kiếm pháp hoa mỹ nhất để ghi điểm trong mắt các vị trưởng lão. Tuy nhiên, dù họ có nỗ lực đến đâu, phần lớn vẫn chỉ đang dừng lại ở cảnh giới Ngưng Khí hoặc Minh Tuyền sơ kỳ. Họ vẫn phải dùng đôi chân để di chuyển, dùng sức mạnh cơ bắp để gia trì cho kiếm chiêu.
Trên đài quan sát cao nhất, các vị Phong chủ và Trưởng lão ngồi uy nghiêm, thỉnh thoảng khẽ lắc đầu trước những màn thể hiện còn non nớt.
"Năm nay đệ tử trẻ tuổi tuy đông, nhưng kẻ thực sự xuất chúng lại hiếm thấy." Nhất Phong chủ khẽ vuốt râu, ánh mắt hướng về phía đỉnh Tuyết Liên vẫn còn đang trống vắng. "Không biết đồ đệ của Tuyết Tông chủ khi nào mới xuất hiện? Nghe nói hắn đã bế quan hơn hai năm rồi."
Sự Xuất Hiện Từ Chân Trời
Giữa lúc trận đấu giữa hai thiên tài của Lôi Phong và Thủy Phong đang vào hồi gay cấn nhất, một luồng áp lực vô hình đột ngột từ trên cao ập xuống. Toàn bộ quảng trường bỗng chốc im bặt, ngay cả những đệ tử đang giao đấu cũng vô thức dừng tay, ngơ ngác nhìn lên bầu trời.
Từ phía đường chân trời xa xăm, nơi đỉnh Tuyết Liên quanh năm phủ tuyết, một vệt sáng đỏ rực như sao băng xé toạc màn mây. Vệt sáng ấy không rơi xuống mà lướt đi một cách nhịp nhàng, uyển chuyển giữa tầng không trung bao la.
"Cái gì kia? Chim hỏa phụng sao?" Một đệ tử ngoại môn thốt lên.
"Không... không phải! Đó là... một người!"
Cả vạn con mắt đổ dồn về phía vệt sáng. Khi thực thể ấy tiến gần hơn, mọi người mới bàng hoàng nhận ra đó là một thiếu niên trẻ tuổi. Lục Vân khoác trên mình bộ trường bào trắng viền chỉ bạc, mái tóc đen tung bay trong gió ngàn. Cậu không hề dùng khinh công, cũng không mượn lực từ vách đá. Dưới chân cậu là thanh kiếm gỗ sồi cũ kỹ, nay bao phủ bởi một lớp hỏa diễm tinh thuần, rực rỡ như một đóa sen lửa đang nở rộ.
Ngự Kiếm Phi Hành!
Bốn chữ này nổ vang trong đầu mỗi người có mặt tại quảng trường. Đây chính là biểu tượng tuyệt đối, là ranh giới không thể vượt qua giữa phàm nhân và tu sĩ chân chính. Chỉ khi đột phá đến Trúc Cơ Cảnh, linh lực trong đan điền hóa lỏng thành đài sen vững chãi, người tu sĩ mới có thể giao tiếp với linh khí trời đất để nâng thân mình lên không trung.
Kính Hãi Và Sững Sờ
Lục Vân đáp xuống từ tầng mây, thanh kiếm gỗ dưới chân cậu vẽ nên một đường cong hoàn mỹ trên không trung trước khi từ từ hạ thấp cao độ. Cậu lướt qua trên đầu hàng ngàn đệ tử, hơi nóng từ linh lực dung nham tỏa ra khiến không gian xung quanh nhẹ nhàng vặn vẹo.
Khí chất của cậu lúc này đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là sự bộc phát hung hãn của một thiếu niên Minh Tuyền cảnh, mà là sự thâm trầm, sâu sắc và uy nghiêm của một vị cường giả Trúc Cơ. Đôi mắt đỏ thẫm của cậu tĩnh lặng như mặt hồ, nhưng bên trong lại chứa đựng sức mạnh có thể dời non lấp bể.
Vút!
Lục Vân đáp nhẹ nhàng xuống ngay giữa quảng trường, mũi kiếm gỗ tự động tra vào vỏ trên lưng cậu một cách chuẩn xác. Cả quảng trường chìm vào sự im lặng đến rợn người.
"Trúc Cơ... Hắn thực sự đã đạt tới Trúc Cơ ở tuổi mười chín?" Một vị trưởng lão đứng bật dậy, chén trà trên tay rơi xuống đất vỡ tan tành.
"Hai năm trước hắn mới chỉ là Minh Tuyền tầng 1, làm sao có thể..."
Đám đệ tử vừa rồi còn đang tự mãn với bộ pháp của mình, giờ đây nhìn Lục Vân như nhìn một vị thần giáng thế. Khoảng cách giữa việc chạy trên mặt đất và bay lượn trên bầu trời không chỉ là một đại cảnh giới, mà là một sự chuyển hóa về bản chất sinh mệnh. Trong mắt họ, Lục Vân không còn là đồng trang lứa để ganh đua, mà đã trở thành một đỉnh núi cao vời vợi để họ phải ngước nhìn.
Uy Nghiêm Của Giám Sát Tối Cao
Lục Vân không hề kiêu ngạo, cậu chấp tay hướng về phía đài cao, giọng nói không lớn nhưng mang theo linh lực Trúc Cơ truyền thấu vào tai mỗi người:
"Đệ tử đỉnh Tuyết Liên – Lục Vân, bế quan đã xong, nay đến trình diện Tông chủ và các vị trưởng lão."
Tuyết Nhược Vũ ngồi trên cao, đôi môi khẽ nở một nụ cười hiếm hoi đầy tự hào. Nàng phất tay, một luồng gió nhẹ nâng Lục Vân lên không trung, đưa cậu thẳng tới hàng ghế danh dự dành cho các bậc tiền bối.
"Vân nhi, làm tốt lắm. Con không hổ danh là người thừa kế của Tuyết Liên."
Lục Vân bước đi thong dong trên không trung (hư không đạp bộ) tiến về phía lễ đài. Đi ngang qua Nhị trưởng lão (lúc này đã bị thay thế bởi một vị trưởng lão trung thành khác), cậu khẽ gật đầu chào hỏi. Mỗi bước chân của cậu đều như giẫm lên trái tim của những kẻ từng có ý đồ xấu với đỉnh Tuyết Liên.
Sự xuất hiện của Lục Vân đã biến Đại Hội Tông Môn năm nay thành sân khấu của riêng cậu. Không cần ra tay, không cần so đấu, chỉ riêng việc Ngự Kiếm Phi Hành và tu vi Trúc Cơ ở tuổi thiếu niên đã đủ để khẳng định: Thiên Kiếm Tông từ nay về sau sẽ bước vào kỷ nguyên của Lục Vân.
Trận chiến trên sàn đấu tiếp tục diễn ra, nhưng tâm trí của mọi người đã không còn đặt ở đó. Họ biết rằng, vị thiên tài vừa từ trên trời rơi xuống kia chính là tương lai, là thanh kiếm sắc bén nhất sẽ đưa Thiên Kiếm Tông vươn tầm ra khỏi lãnh thổ hiện tại.
Lục Vân ngồi xuống cạnh sư tôn, ánh mắt cậu hướng về phía xa xăm. Cậu biết, Trúc Cơ chỉ là bước đầu tiên. Với linh lực dung nham bạo liệt trong người, thanh kiếm gỗ này đã bắt đầu không còn chịu nổi tải trọng. Cậu cần một thanh thần kiếm thực sự, một bản mạng pháp bảo có thể cùng cậu chinh chiến khắp thiên hạ.
